Thất ngũ kỳ án lục – Quyển 6 – Chương 30


Quyển 6 – Chocolate kỳ án

Chương 30: Thật nhiều bí mật!

“Máy tính của Tiễn Phong không phải đã đưa cho Lý Lỗi rồi sao?” Thiên Thiên không hiểu hỏi Chí Linh: “Đã lấy trở về rồi sao?”

“Tớ chỉ đưa cái vỏ ngoài cho ông ta thôi.” Chí Linh trả lời, “Phần cứng còn ở đây, giả thành một cái notebook khác.” Vừa nói, vừa nhìn mảnh giấy kia, gõ bàn phím nhập vào một chuỗi mật mã, mở ra tệp tài liệu bị mã hóa kia.

“Vòng tròn màu xanh nhạt này là ý gì?” Tử Ảnh tò mò hỏi.

“Là tập tin video.” Chí Linh nói, “Tổng cộng có 6”

“Video?” Thiên Thiên sờ đầu.”Quay cái gì? Sao lại cần bảo mật đến vậy?”

“Tập tin phía dưới hình như có danh tự.” Bạch Ngọc Đường cúi đầu xem tệp tin, “01 – Trước khi sử dụng, 01 –  Sau khi sử dụng; 02 – Trước khi sử dụng, 02 – Sau khi sử dụng; 03 – Trước khi sử dụng, 03 – Sau khi sử dụng…”

“Chắc là ba loại trường hợp, so sánh trước và sau khi sử dụng đi.” Thiên Thiên sờ cằm, “Chí Linh, xem xem là cái gì.”

“Ừ.” Chí Linh mở video “01 – Trước khi sử dụng”, chỉ thấy trên màn hình, có bốn người đang đánh nhau, một người trong đó mặc quần áo trắng, ba người còn lại mặc quần áo đen, bốn người thực lực ngang nhau.

“Cứ như vậy đánh tới đánh lui?” Giả Ảnh nhìn một lúc lâu cũng không nhìn ra nguyên nhân gì, chờ video phát xong, Chí Linh mở ra “01 – Sau khi sử dụng”.

Vẫn là bốn người kia đang đánh nhau, chỉ là tình huống lúc này rõ ràng không giống, chỉ thấy người mặc quần áo trắng đột nhiên so với trước đó khỏe mạnh lại lợi hại hơn nhiều. Chỉ đánh vài ba quyền đã đánh bại ba người áo đen, hơn nữa cả người giống như một cỗ máy, điên cuồng mà đấm bao cát, tựa hồ còn rất nhiều khí lực.

Thiên Thiên xem đến nhíu mày.

“Năng lực rõ ràng được tăng cường!” Tử Ảnh gần đây nghiền game mở to hai mắt tán thán, “Cảm giác giống như được thêm máu vậy!”

= = Thiên Thiên không nói gì, đối với Chí Linh nói, “Không phải bốn người sao? Là so sánh cái gì?”

Chí Linh mở tệp “02 – Trước khi sử dụng”. Chỉ thấy trong hình xuất hiện một người đàn ông, hắn ngồi ở trên ghế, đột nhiên bên cạnh có một người đi tới, giơ dao lên, ở trên vai hắn cắm một dao. Người đàn ông kia gào lên, đau đớn ôm lấy bả vai rồi ngã xuống, đầu vai máu chảy như trút, thê thảm nói không nên lời. Mà tệp “02 – Sau khi sử dụng”, là người đàn ông còn lại, bị một dao đâm vào vai, người đàn ông nàyvậy mà một chút cảm giác cũng không có, người cầm dao bên cạnh trên cánh tay máu tươi nhuộm đỏ, nhưng người đàn ông vẫn không có chút phản ứng.

“Người thứ nhất có thể tăng cường thể lực, người thứ hai tăng cường sức chịu đựng…người thứ ba là gì?” Thiên Thiên hiếu kỳ, hối Chí Linh mở ra hai tệp tin còn lại.

Chí Linh mở ra “03 – Trước khi sử dụng”…Video vừ mở ra, lập tức truyền đến một trận tiếng rên rỉ mập mờ. Mọi người nghe xong sửng sốt, rất nhanh, trên màn hình xuất hiện hình ảnh sinh hoạt vợ chồng của một cặp nam nữ.

“Ách…” Ô Nhân Kiệt cau mày, “Cái này là hình ảnh hạn chế trẻ em!”

“A…”Tử Ảnh sờ cằm, “Việc này có thể cải tiến thế nào? Xem cái sau, xem cái sau.”

“Không cần xem, nhìn thời gian video là được.” Chí Linh nhún vai, “Trước là 20 phút, sau là một giờ.”

Khổng Chí Linh như có điều suy nghĩ, xoay mặt nhìn Thiên Thiên, chỉ thấy mặt cậu hồng hồng, cảm thấy buồn cười, “Sao vậy?”

“Không.” Thiên Thiên mạnh miệng, xoay mặt sang bên cạnh, nói thầm, “Chuyện này mà cũng đem ra so sánh, thật hạ lưu.”

“Kỳ thực đây đều là công hiệu của tiêu dao tán.” Giả Ảnh thản nhiên nói, “Hơn nữa là công hiệu cao nhất mà tiêu dao tán đạt được, xem ra mấy cái video này biểu thị trước và sau khi dùng “Chocolate”.

“Ta cũng nghĩ vậy” Chí Linh gật đầu.

“Tiểu Bạch?” Thiên Thiên thấy Bạch Ngọc Đường đang nhìn tường phòng khách đến xuất thần, như là đang ngẩn người, liền gọi hắn một tiếng.

 “Hửm…” Bạch Ngọc Đường phục hồi lại tinh thần, đưa tay chỉ lên một góc vách tường đặc thù của phòng khách, hỏi: “Căn phòng trong đoạn video…có phải giống với căn phòng này?”

Mọi người sửng sốt, đều cúi đầu xem hình ảnh, lại ngửa mặt nhìn vách tường phòng khách, trăm miệng một lười “Thật sự giống nhau!”

“Không phải là ở trong gian phóng này phát sinh sự việc đó chứ?!” Tử Ảnh kinh hãi, “Ta muốn chuyển nhà!”

“A…” Thiên Thiên đột nhiên vỗ đầu, nói, “Tôi hiểu rồi!”

“Hiểu cái gì?” Mọi người xoay mặt nhìn cậu.

“Mọi người còn nhớ công ty công nghệ của Tiễn Diệc Phàm không? Thiên Thiên hỏi, “Biệt thự ở đây các phòng đều không khác nhau nhiều, nếu mỗi nhà đều lắp đặt camera theo dõi, nói cách khác…”

“Thí nghiệm này là được tiến hành trong biệt thự bên cạnh.”Khổng Chí Linh nói tiếp, “Vấn đề hiện tại là, Tiễn Diệc Phàm sớm biết ở đây đang tiến hành loại thí nghiệm này, mới lắp đặt thiết bị theo dõi ở đây, hay là sau khi lắp đặt thiết bị theo dõi mới trùng hợp thu được những hình ảnh này.”

“Xem video này được chỉnh sửa biên tập, còn có máy tính của hắn.” Bạch Ngọc Đường nói, “Phải là có chủ đích đi.”

Tử Ảnh cùng Giả Anh nhìn nhau, vẻ mặt ngơ ngác hỏi Bạch Ngọc Đường, “Ngũ gia, chỉnh sửa biên tập là sao?”

= = Thiên Thiên đối với bọn họ khoát tay như đuổi ruồi, nói, “Khó trách Tiễn Phong đến nhà chúng ta gắn máy nghe trộm!”

“Đúng vậy!” Chí Linh cũng gật đầu, “Hắn phát hiện chúng ta hủy đi thiết bị giám sát của hắn, nghĩ rằng chúng ta biết gì đó, nên mới gắn máy nghe trôm.”

“Ừm…” Thiên Thiên vuốt vuốt tóc, hắn lại nhớ đến ngày đó Tiễn Phong đến nhà giúp mình học bổ túc, qua mặt mèo nhìn ra cùng với khi mở cửa tiến vào, sắc mặt của Tiễn Phong rõ ràng là hai người.

“Làm sao vậy?” Bạch Ngọc Đường thấy Thiên Thiên nghiêng đầu vẻ mặt phức tạp, liền hỏi, “Nghĩ đến cái gì?”

 “Ai…Thiệt nhiều việc nghĩ không ra.” Thiên Thiên nhíu mày.

“Chờ một chút…” Ô Nhân Kiệt đột nhiên hô một tiếng, “Nói vậy…Nơi làm thí nghiệm, có thể ở ngay bên cạnh nhà chúng ta?”

Những người khác cũng bị một lời của hắn đánh thức, hai mặt nhìn nhau – –  đúng vậy!

“Đúng rồi Tiểu Bạch!” Thiên Thiên lôi kéo tay áo Bạch Ngọc Đường, hỏi, “Còn nhớ không, ngày đó ở nhà hàng Pháp, David nói…ba của Mạc Lỵ và Mạc Lâm là một tay buôn ma túy.”

Bạch Ngọc Đường hơi sửng sốt, hỏi, “Cậu là nói, Mạc Lam và Mạc Lỵ xuất hiện ở sân golf phía sau, mà Mạc Lỵ cùng Bàng Giác lại có qua lại.”

“Không thể nói rõ liên hệ, nhưng có vẻ không đơn thuần là không có liên quan.” Không Chí Linh gật đầu.

Đang nói, di động của Thiên Thiên đột nhiên vang lên, Thiên Thiên kinh ngạc giật mình, lấy điện thoại di động ra vừa thấy, nhẹ nhàng thở là, là Từ Minh.

“Alo…Đúng vậy, bọn tôi biết, buổi sáng ngày mai xuất phát sao.” Thiên Thiên gật đầu, “Tập hợp ở đâu?”
Bên kia điện thoại Từ Minh đơn giản nói vài câu, Thiên Thiên nói đã biết sau liền cúp điện thoại, ngẩng đầu đối với mọi người nói, “Từ Minh nói bọn họ thuê xe tới, ngày mai tập hợp ở dưới chân núi, chúng ta lái xe của mình đi theo bọn họ, ba giờ xuất phát.”

Bạch Ngọc Đường gật đầu, “Nhưng là động băng Long lão tam nói tới, không nhất thiết là động băng tại quê cậu ta.”

“Đúng vậy…” Khổng Chí Linh gật đầu, “Nơi đó có nhiều người sinh sống như vậy, nếu thật là có cơ quan xuyên qua vậy không phải sẽ tự do quay về quá khứ sao, vậy sẽ có bao nhiêu người xuyên qua?!”

“Cứ vậy đã.” Thiên Thiên đóng lại notebook cùng giấy tờ ghi lại mật mã, nói “Tôi đã nói với Lý Lỗi sẽ tin tưởng ông ấy, vậy cho ông ấy chút thời gian đi dò la…Mặt khác, phải xem xét mấy người Mạc Lam cùng án tử có vấn đề gì, chúng ta có cơ hội một tuần sau nữa mà!” Nói xong, lấy ra hai tờ giấy mời tham dự buổi trình diễn thời trang, nói, “Một tuần sau, chúng ta còn đi tham dự buổi trình diễn của hắn, đến lúc đó ở chỗ hắn tìm hiểu, xem hắn cùng án tử lần này có vấn đề gì.”
Tất cả mọi người gật đầu đồng ý, lúc này sắc trời cũng không còn sớm, mấy người phân công nhau đi tắm rửa thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi ngủ, ngày mai khởi hành về quê lão Tứ.

Thiên Thiên mặc áo ngủ, lau tóc trở về phòng ngủ, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường ngồi ở trên giường, chăm chú nhìn Đại Hạ Long Tước đến ngẩn người.

“Làm sao vậy Tiểu Bạch?” Thiên Thiên leo lên giường, đến bên cạnh Bạch Ngọc Đường cọ cọ, “Nhìn chằm chắm đao đến nửa ngày?”

Bạch Ngọc Đường nhíu mày, “Ở hiện tại, đao chỉ giới hạn trong việc cắt gọt, nhưng ta vẫn muốn mang theo bên người.”

Thiên Thiên nghĩ nghĩ, “Vậy mang theo đi, tìm một cái thùng bỏ vào là được.”

“Thùng?” Bạch Ngọc Đường xoay mặt xem Thiên Thiên, “Cái gì thùng.”

“Nhưng mà, thùng dài như vậy thực sự có chút khó tìm mà.” Thiên Thiên sờ cằm, “A! Có một cái thùng có thể!” Nói xong, xuống giường, lục lọi tìm kiếm.

Thiên Thiên lật tung đồ đạc động tĩnh càng lúc càng lớn, cuối cùng đem đồ đạc tích trữ trong phòng mình đều mang ra lật ngược lên, vẫn là tìm không được.

“Hơn nửa đêm cậu còn ồn ào cái gì vậy?”Chí Linh vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Thiên Thiên.

“Ở đâu nhỉ?” Thiên Thiên gãi đầu.

“Cậu tìm cái gì vậy?” Chỉ Linh hỏi, “Hay là còn ở nhà cũ không mang đến.”

“Mình nhớ ra rồi.” Thiên Thiên nhanh tay lấy chìa khóa đặt trên bàn, kéo Bạch Ngọc Đường ra khỏi biệt thự.

“Đi đâu?” Bạch Ngọc Đường có chút lo lắng, Thiên Thiên mặc áo ngủ có thể lạnh không?

“Đưa anh đến một nơi!” Thiên Thiên lên xe, khởi động, nhanh chóng rời khỏi biệt thự.

“Rốt cuộc là đi đâu?” Bạch Ngọc Đường hỏi Thiên Thiên.

“Về nhà.” Thiên Thiên cười nói, “Vật kia ở nhà cũ, nhân tiện đưa anh đến xem một chút!”

“Nhà cũ?” Bạch Ngọc Đường đột nhiên nhớ tới, thấp giọng hỏi, “Là nhà cũ của cậu sao?”

“Ừm.” Thiên Thiên gật đầu “Em nhớ rõ ông già có một cái thùng, rất thích hợp để đựng Đại Hạ Long Tước, anh mang theo nhất định sẽ rất suất!”

“Là cái gì” Bạch Ngọc Đường tò mò hỏi.

“Tới rồi anh sẽ biết!” Thiên Thiên thần bí cười, chuyên tâm lái xe.

Không bao lâu, xe ở một khu dân cư cũ trong nội thành dừng lại, Thiên Thiên cùng Bạch Ngọc Đường xuống xe, đi tới một trước một ngôi nhà nhỏ. Thiên Thiên nhìn cánh cửa đã có chút cũ kỹ hồi lâu, lấy ra chìa khóa, mở cửa lớn.

Một thời gian dài không người ở sân trước đã mọc đầy cỏ dại, Thiên Thiên quen thuộc bật đèn, cười, “Bóng đèn này chất lượng không tệ, nhiều năm như vậy còn có thể sáng…” Vừa nói, đưa tay đóng cửa lớn lại, đi thẳng ra sân sau.

“Em lâu lắm không tới rồi.” Thiên Thiên nói, “Vẫn ở nhà của Chí Linh.” Vừa nói vừa mở cửa phòng.

Bật đèn, đập vào mắt chính là những gia cụ cùng phong cách bài trí cổ điển, trên bàn tích đủ một tầng bụi dày, ở góc tường mạng giăng nhện dày đặc, chứng tỏ nơi này đã rất lâu không có người tới.

“Anh ngồi ở đây một lát.”Thiên Thiên không biết ở đâu lấy ra một mảnh khăn lau sạch một chiếc ghế, để Bạch Ngọc Đường ngồi xuống trước, sau đó chính mình lại tiếp tục lục lọi tìm kiếm đồ vật gì đó.

Bạch Ngọc Đường không nói, chính là lẳng lặng ngồi trên ghế, xem Thiên Thiên bận rộn.

Hơn nửa ngày, Thiên Thiên mới “A!” một tiếng, kéo ra một vật gì đó rất lớn được bao lại bằng một túi plastic, hô to “Tìm được rồi!”

Bạch Ngọc Đường đưa tay hướng chiếc bàn bên cạnh vung tay một cái, một tầng bụi dày lập tức bị quét sạch, Thiên Thiên đem túi plastic đặt lên bàn, đi tìm kéo, thật cẩn thận mở ra đóng gói.

“Đây là thứ ông già thích nhất.” Thiên Thiên cười ha ha nói, “Vốn là phải truyền lại cho em, đáng tiếc em không có thiên phú ở phương diện này, nhưng Tiểu Bạch anh chắc là có thể.” Vừa nói vừa cắt bỏ túi plastic bao bên ngoài, bên trong vậy mà còn có mấy tầng giấy bọc thật dày, có thể thấy người đóng gói đối với thứ này rất trân trọng.

“Em tùy tiện bọc thôi.” Thiên Thiên có chút ngượng ngùng.

Bạch Ngọc Đường sờ sờ đầu cậu, hỏi, “Quý trọng như vậy, muốn cho ta sao?”

“Nhất định phải là anh mới được.” Thiên Thiên đưa tay lột ra một lớp giấy bọc cuối cùng, ở trên áo ngủ lau chút bụi dính trên tay, nói, “Chính là cái này!”

Bạch Ngọc Đường cúi đầu, chỉ thấy ở dưới bọc giấy là một chiếc thùng chế tác bằng da màu trắng, hình dạng có chút kỳ quái, cho tới giờ còn chưa thấy qua, liền hòi, “Đây là thùng gì?”

“Đây là thùng đựng đàn cello.” Thiên Thiên nói, “Bên trong là bảo bối ông già thích nhất”, nói xong, mở thùng ra…chỉ thấy bên trong có một cây đàn cello trắng tinh mỹ.

Bạch Ngọc Đường cho tới bây giờ cũng chưa thấy qua loại nhạc khí này, đưa tay cầm lên hỏi, “Nặng như vậy, dùng như thế nào?”

“Là để ở dưới đất đùng.” Thiên Thiên đem đàn bỏ lại vào thùng, đậy lại, nói, “ Anh thông minh như vậy, trở về tùy tiện tìm một vài đoạn phim xem không chừng liền học được, cái thùng này đẹp đi? Anh sau này nếu muốn mang Đại Hạ Long Tước trên phố, sẽ để nó trong cái thùng này!” Nói xong, nhấc thùng lên giao cho Bạch Ngọc Đường, “Anh thử xem!”
Bạch Ngọc Đường tiếp nhận cầm trên tay.

“Thực suất!” Thiên Thiên vừa lòng gật đầu, kéo Bạch Ngọc Đường rời đi, lên xe, không quên nghiêm túc cảnh cáo, “Đây chính là đồ gia truyền nhà em…Anh nhất định phải quý trọng!”

Bạch Ngọc Đường cười gật đầu, tiến tới hôn cậu, “Đó là tự nhiên!”

Thiên Thiên mặt đỏ hồng, lái xe về nhà.

Sáng sớm hôm sau, Từ Minh ở trạm chờ xe buýt dưới chân biệt thự chờ bọn họ, chỉ thấy trên núi có hai chiếc xe lái tới.

“Thiên Thiên! Có phải gần đây phát tài rồi không?!” Lão Tứ cùng A Đông đối với mấy người vẫy tay, cửa xe mở ra Thiên Thiên để bọn họ đi lên, thành viên đội bóng rổ vừa thấy……=口=

Mới ba ngày không gặp, vài vị mỹ nam tử nguyên bản đã rất tuấn mỹ lúc này càng thêm đẹp trai đến ngây ngất, đặc biệt Bạch Ngọc Đường, một bộ áo lông trắng đơn giản cùng quân trắng bình thường, một đầu tóc dài tùy ý buộc lại sau đầu, trên tay còn cầm một thùng đàn cello trắng tinh mỹ.

Mấy người A Đông mở to hai mắt tán thưởng, “Bạch ca, huynh còn có thể chơi đàn ghita sao?”

“Thật ngu ngốc!” Lão Tứ đập cho A Đông một quyền, “Có biết thưởng thức không? Kia là đàn tỳ bà!”

Advertisements

Đè ra hôn~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s