[Mỹ nhân đá] Chương 3.2


Chương 3.2:Đá và Mèo

1349497522196562_574_574.jpg

Trên thiên giới, thiên đế không giấu được sự lo lắng. Con gái vàng, con gái ngọc đã bị con người nhìn thấy. Khốn thay, cái tên đó lại có vẻ háo sắc thấy rõ, chưa gì đã nắm tay nắm chân. Mà con bé thì ngơ ngẩn, bị nắm tay, bị ôm vẫn bình thản như không…Càng nghĩ, càng nôn nóng. Có lẽ phải xuống trần thôi.

-Khoan đã…

Một giọng trầm trầm vang lên. Chiếc áo đỏ lòe…Nhưng không có thời gian để nói chuyện cùng với gã:

-Khoan…

-Ta đang gấp!

-Nếu muốn xuống trần vì con gái yêu thì không cần đâu- Vị tiên trưởng có nhiệm vụ quyết định số phận của con người thong thả nói- Ở lại đây…Ta kể cho ngươi nghe một câu chuyện…

-Không có thời gian nghe kể chuyện.

-Đừng nóng ruột. Cũng nhanh mà.

Tên đệ tử thích hóa hình của hắn tiến lên. Trong lốt một con chim, nó vỗ cánh, hát một bài ca

Ngày xưa…nơi xa xôi đó…Có mèo đen thích mộng mơ nhiều…Ngày qua, ngày qua, ngày đến…Chợt ngày kia gặp gỡ chân tình..

Bình thường, con vật này là loài chim hát hay nhất thiên hạ. Nhưng không hiểu sao, khi hát cho chủ nhân của nó nghe, thì giọng hát lại trở nên vô cùng khủng khiếp, khiến thần số phận cũng không chịu nổi:

-Thôi…Được rồi…Phương tiện trực quan đi!

Con chim im bặt tiếng hát. Một cái liếc sắc như dao cau…Rồi nó dùng mỏ giật lấy một chiếc lông, tung lên. Cái lông chim vụt biến thành chiếc gương hình bán nguyệt…

Một con tiểu hắc miêu ( mèo đen) tuyệt đẹp…

À không…Nó là một con mèo rừng chứ. Nhưng khác với đồng loại, từ khi sinh ra, màu lông nó đã đen tuyền…Loài vật không có việc kỳ thị như con người, nhưng sự khác biệt ấy cũng khiến chúng trở nên hung hăng với nó hơn…Tiểu hắc miêu lớn lên trong một bầu không khí lạnh lẽo. Nó ít đùa vui âu yếm với mẹ, cũng là con vật bị cắn nhiều nhất đàn.

Khi lớn lên, tiểu hắc miêu tách đàn, cuộc sống hoang dã khiến nó trở nên tàn khốc. Cạnh tranh với sói và những con vật khác săn mồi, cuộc sống có thể nói là ngàn cân treo sợi tóc…Móng vuốt luôn nhuộm máu tanh, nó cẩn trọng với mọi thứ. Các con mèo rừng cái không thích nó, có lẽ vì màu lông khác thường. Dần dần, hắc miêu trưởng thành cũng trở nên lãnh cảm trong nhu cầu tính dục. Nó sống lặng lẽ…Một mình!

Cho đến một ngày…Trong một đêm săn mồi về muộn, nó gặp một con sói lớn…Trận chiến diễn ra dữ dội. Vai của hắc miêu bị cắn xé, máu tuôn đẫm một vạt đất….Đêm qua nó tấn công một con nai nhỏ, sau đó bị bầy nai phản kích, cuối cùng dù giết được con mồi nhưng cũng nhận không ít thương tích. Thêm thương thế lần này, dù không muốn, hắc miêu đành quỵ xuống…Đằng kia, con sói chồm lên.

Bất ngờ, sói giẫm phải một hòn đá và trượt ngã…Cơ hội đã đến. Hắc miêu gom hết sức tàn, chồm lên. Nó cắn được vào cổ sói, day mạnh….Máu bắn thành vòi…Sói giẫy đành đạch…rồi xụi lơ…Hắc miêu đã thắng.

Hòn đá sói giẫm phải bị rong rêu phủ kín, nằm chơ vơ bên vệ đường.

Vật cũng có linh tính….Hắc miêu bất ngờ ngậm đá vào miệng, mang nó về hang…Nó đặt đá cạnh mình, mỗi tối đều dùng chiếc lưỡi của mình liếm đá…Lâu dần…Hòn đá không còn lớp rong rêu bao ngoài, sạch sẽ…Một màu ngũ sắc rất lạ…Đó là một viên đá đẹp…

Hắc miêu và đá âm thầm sống bên nhau. Xuân đi, đông tới…Hắc miêu vẫn không có bạn tình…Nhưng ánh mắt của nó không còn toát lên vẻ cô đơn nữa…Săn mồi xong là nó vội vã chạy về hang…Lăn qua lăn lại tảng đá nhỏ đã trở nên bóng loáng…Cử chỉ thật dịu dàng…

Đá ngũ sắc…

Thiên đế bỗng nghe lạnh toát cả người:

-Ý ngươi muốn nói…Đó là con gái vàng, con gái bạc của ta?

-Ừ…Thật ra con gái ngươi vốn là một mảnh đá linh ngày xưa Nữ Oa nương nương dùng để vá trời…Tiếc thay nó quá nhỏ, thời gian trôi qua bị rong rêu phủ kín. Con hắc miêu đó đã ôm ấp,liếm láp, vô tình truyền dương khí cho nó…Con gái ngươi thiếu hắc miêu một sinh mạng. Còn ngươi…-Lại một cái liếc sắc lẻm- Việc ngươi gây ra, tự xem tiếp đi nha.

Một ngày đẹp trời thiên đế đi ngang qua chỗ ấy…Lúc này hắc miêu không có ở động. Đá ngũ sắc sau ngần ấy năm bỗng tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Nhưng lũ thú rừng không quan tâm tới ánh sáng. Hắc miêu cũng vì thế mà không thèm giấu bảo bối của mình đi. Thiên đế thấy đá đẹp thì thích lắm, liền mang về thiên giới…

Hôm đó, hắc miêu đi kiếm mồi về, không thấy đá, đã lồng lộn như hóa điên. Nó lùng sục khắp ngõ ngách của rừng, tìm kiếm trong vô vọng…Một thân xác rã rời mệt mỏi…Hắc miêu không buồn săn mồi, cũng không thiết ăn uống. Thế giới của nó bỗng chốc hóa thành một màn âm u đen tối…Đêm đêm, tiếng kêu của nó không phải là tiếng kêu gọi bạn mà là tiếng nức nở bi thương…. Thú không biết khóc, nhưng ai nói thú lại không biết buồn đau?

Sau mười ngày như vậy, kiệt sức, nó gục chết trong hang động, bên cạnh cái nơi tảng đá nhỏ từng nằm yên, tỏa ánh sáng rực rỡ, khiến đôi mắt nó như dịu lại trong một niềm hạnh phúc nhẹ nhàng.

-Thiên đế vốn là trời…Nhưng thiên đế đôi khi cũng là nguyên nhân gây nên bi kịch cho kẻ khác. Ngươi chỉ đơn thuần lấy đi một tảng đá đẹp, không có nó ngươi cũng chỉ nuối tiếc trong phút chốc rồi thôi…Nhưng với một thứ khác, tảng đá đó là tất cả…Ngươi vô tình, nhưng lại làm cho một sinh mạng phải ôm oán hờn mà chết….Thiên đế của ta ơi!

Vô tình…không để ý cảm xúc của vật khác…Đó là một tội ác. Huống gì lại là thiên đế, cha của muôn loài.

-Vì vậy trong mối quan hệ này, ngươi không có quyền xen vào giữa chúng. Cứ để chúng tự quyết định số phận của mình.

Con hắc miêu đó, kiếp này chuyển sinh là một con người. Cô bé sinh ra từ đá ấy nợ hắn ta sinh mạng, sẽ phải mang cuộc đời ra đền lại cho xong. Tuy nhiên, dù là số mệnh, thần số phận cũng không biết được, vòng xoay số kiếp sẽ dẫn họ đến đâu trong cả quãng đường dài…

Advertisements

Đè ra hôn~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s